題美人

唐代 於鵠
秦女窺人不解羞,攀花趁蝶出牆頭。 胸前空帶宜男草,嫁得蕭郎愛遠遊。
qín kuī rén jiě xiū   pān huā chèn dié chū qiáng tóu
xiōng qián kōng dài nán cǎo   jià xiāo láng ài yuǎn yóu