題呂子明國諭退庵

宋代 楊萬里
筆硯工為崇,湖山若約盟。 坐忘非聖處,行樂且吾生。 一笑誰當會,孤斟句恰成。 何時卻乘興,雪外叩柴門?
yàn gōng wèi chóng   shān ruò yuē méng  
zuò wàng fēi shèng chù   xíng qiě shēng  
xiào shuí dāng huì   zhēn qià chéng  
shí què chéng xìng   xuě wài kòu chái mén