題盧雁林彈琴小影

清代 成鷲
明月滿天下,一人彈素琴。元音發枯木,餘響出疏林。 靜極鬚眉冷,渺然聞見深。誰能寫空影,相對助長吟。
míng yuè mǎn 滿 tiān xià   rén dàn qín yuán yīn   xiǎng chū shū lín    
jìng méi lěng   miǎo rán wén jiàn shēn shuí néng xiě kōng yǐng xiāng   duì zhù cháng yín