題落星寺四首

宋代 黃庭堅
星官游空何時落,著地亦化為寶坊。 詩人晝吟山入座,醉客夜愕江撼床。 蜜房各自開牖戶,蟻穴或夢封侯王。 不知青雲梯幾級,更借瘦藤尋上方。
xīng guān yóu kōng shí luò   zhù huà wèi bǎo fāng  
shī rén zhòu yín shān zuò   zuì è jiāng hàn chuáng  
fáng kāi yǒu   xuè huò mèng fēng hòu wáng  
zhī qīng yún   gèng jiè shòu téng xún shàng fāng