題羅巨濟教授蓬山堂

宋代 楊萬里
蓬萊藏室盛東都,只著古書並老儒。 後來許事曉星疏,登車不落問何如。 廣文先生自有飯,諸公袞袞端無羨。 著腳金坡不作難,問津木天何足辨。 作堂聊爾題蓬山,此豈有意亦偶然。 登瀛仙人多姓許,未必先生肯為伍。 書生饒舌定可憎,此話姑置莫葛藤。 先生諸孫皆玊永,誦書已作彎鶴聲。 請來欹桄細細聽。
péng lái cáng shì shèng dōng dōu   zhǐ zhù shū bìng lǎo  
hòu lái shì xiǎo xīng shū   dēng chē wèn  
guǎng wén xiān sheng yǒu fàn   zhū gōng gǔn gǔn duān xiàn  
zhù jiǎo jīn zuò nán   wèn jīn tiān biàn  
zuò táng liáo ěr péng shān   yǒu ǒu rán  
dēng yíng xiān rén duō xìng   wèi xiān sheng kěn wéi  
shū shēng ráo shé dìng zēng   huà zhì téng  
xiān sheng zhū sūn jiē yǒng   sòng shū zuò wān shēng  
qǐng lái guāng tīng