題李遵道松竹泉石畫壁

宋代 朱晞顏
李侯畫手名天下,一紙千金不當價。笑將城市換山林,收拾煙雲歸一罅。 蒼松偃蹇怪石撐,修竹蕭森冷泉瀉。玄陰低戶雪垂垂,顛倒黑蛟寒不化。 雄姿幽態兩奇絕,坐覺清寒逼長夏。道人宴坐心目開,憶得窮幽上嵩華。 瘦筇倚壁鶴同癯,門外紅塵朝沒馬。君不畫一匡廬山,清風滿谷聲珊珊,何當著我茅三間。
hóu huà shǒu míng tiān xià   zhǐ qiān jīn dàng jià xiào jiāng chéng shì huàn shān lín shōu   shí yān yún guī xià    
cāng sōng yǎn jiǎn guài shí chēng   xiū zhú xiāo sēn lěng quán xiè xuán yīn xuě chuí chuí diān   dào hēi jiāo hán huà    
xióng 姿 yōu tài liǎng jué   zuò jué qīng hán cháng xià dào rén yàn zuò xīn kāi   qióng yōu shàng sōng huá    
shòu qióng tóng   mén wài hóng chén cháo méi jūn huà kuāng shān qīng   fēng mǎn 滿 shēng shān shān   dāng zhe máo sān jiān