題李秀才成季負日軒

宋代 晁補之
盧敖游八極,末至北陰墟。卒然蒙谷幽,睹一奇丈夫。 淚注而鳶肩,深目玄髭鬚。軒軒迎風舞,自得樂有餘。 見敖默弗言,慢然下臂趨。敖私躡其後,若士意不愉。 曰子亦何為,迷繆至此乎。此雖窮荒北,尚或逢日烏。 過是有玄關,晦墨不可居。語竟若欺魄,攝身沒空虛。 始予讀秦記,疑是忽帝徒。今聆天隨言,乃與夸父俱。 逐日下虞谷,力窮尚嗟吁。陽舒固物理,我亦安於於。 若士獨何氣,幽沉山海隅。渾沌死已久,人生信多塗。
áo yóu   zhì běi yīn rán méng yōu   zhàng
lèi zhù ér yuān jiān   shēn xuán xuān xuān yíng fēng   yǒu
jiàn áo yán   màn rán xià áo niè hòu   ruò shì
yuē zi wéi   miù zhì suī qióng huāng běi   shàng huò féng
guò shì yǒu xuán guān   huì jìng ruò   shè shēn méi kòng
shǐ qín   shì jīn líng tiān suí yán   nǎi kuā
zhú xià   qióng shàng jiē yáng shū   ān
ruò shì   yōu chén shān hǎi hùn dùn jiǔ   rén shēng xìn duō