題李西山古木圖

明代 宋濂
營丘雲昏朔風急,老蛟墮地作人立。震雷怒電破杳冥,山鬼野狐皆夜泣。 李侯城南射虎歸,手裂生綃吞墨汁。狂呼袒臂寫此圖,雲霧晦冥元氣濕。 回看荒原萬枯樹,顏色慘澹神盡戢。乃知妙奪玄化功,庸史如林豈能識。 當時二李如二龍,俊氣英聲動都邑。 百年災變不須臾,驥去圖存安可縶。君不見風流人物今已徂,豈特丹青絕代無。
yíng qiū yún hūn shuò fēng   lǎo jiāo duò zuò rén zhèn léi diàn yǎo míng shān   guǐ jiē    
hóu chéng nán shè guī   shǒu liè shēng xiāo tūn zhī kuáng tǎn xiě yún   huì míng yuán shī    
huí kàn huāng yuán wàn shù   yán cǎn dàn shén jǐn nǎi zhī miào duó xuán huà gōng yōng   shǐ lín néng shí    
dāng shí èr èr lóng   jùn yīng shēng dòng  
bǎi nián zāi biàn   cún ān zhí jūn jiàn fēng liú rén jīn   dān qīng jué dài