題劉直孺拙逸軒

宋代 張矩
營營天壤間,孰不為智使。有美山中君,獨與世俗異。 一真不鑿若大愚,四體安然如止水。人皆喜君得佳扁,我於其間有餘議。 一陰一陽分動靜,江河山嶽判流峙。造化而欲辭其勞,造化之功亦息矣。 伊周孔孟心乎民,老氏莊蒙忘此世。使四君子俱恝然,萬古滔滔孰經濟。 以拙而望巧,巧未及成拙。先至晦巧而為拙,終焉多與巧相值。 逸者自逸勞者勞,天之降材爾殊爾。君才足以應萬殊,袖手山林恐非計。 願君畢力運天巧,卻換軒名與張子。
yíng yíng tiān rǎng jiān   shú wéi zhì shǐ 使 yǒu měi shān zhōng jūn   shì    
zhēn záo ruò   ān rán zhǐ shuǐ rén jiē jūn jiā biǎn   jiān yǒu    
yīn yáng fēn dòng jìng   jiāng shān yuè pàn liú zhì zào huà ér láo zào   huà zhī gōng    
zhōu kǒng mèng xīn mín   lǎo shì zhuāng méng wàng shì shǐ 使 jūn jiá rán wàn   tāo tāo shú jīng    
zhuō ér wàng qiǎo   qiǎo wèi chéng zhuō xiān zhì huì qiǎo ér wèi zhuō zhōng   yān duō qiǎo xiāng zhí    
zhě láo zhě láo   tiān zhī jiàng cái ěr shū ěr jūn cái yīng wàn shū xiù   shǒu shān lín kǒng fēi    
yuàn jūn yùn tiān qiǎo   què huàn xuān míng zhāng zi