題劉山驛和鮮于伯機韻

宋代 朱晞顏
我昔愛山水,嵩華捫絕頂。臨風發清嘯,笙鶴吟夜永。 至今山屐蹤,記憶猶故井。三年東海濱,健步無由逞。 杖屨謝追游,真成殺風景。東還腰膂輕,散策度蒼嶺。 平生走黃埃,歷此心頓醒。萬景畢橫陳,妙處在君領。 危亭俯層岡,已覺異喧靜。群峰互起伏,翠疊浪千頃。 又如出萬姝,列侍風鬟整。蜿蜒龍赴壑,贔屓龜負鼎。 憑軒試凝眸,倏若丹青炳。眾態備媸妍,造化機自警。 雨晴春洗妝,木落秋脫穎。緬思舊經行,一一皆夢境。 畏途事崎嶇,喟然發深省。何當從馮公,山中奉朝請。
ài shān shuǐ   sōng huá mén jué dǐng lín fēng qīng xiào   shēng yín yǒng
zhì jīn shān zōng   yóu jǐng sān nián dōng hǎi bīn   jiàn yóu chěng
zhàng xiè zhuī yóu   zhēn chéng shā fēng jǐng dōng hái yāo qīng   sàn cāng lǐng
píng shēng zǒu huáng āi   xīn dùn xǐng wàn jǐng héng chén   miào chǔ zài jūn lǐng
wēi tíng céng gāng   jué xuān jìng qún fēng   cuì dié làng qiān qǐng
yòu chū wàn shū   liè shì fēng huán zhěng wān yán lóng   guī dǐng
píng xuān shì níng móu   shū ruò dān qīng bǐng zhòng tài bèi chī yán   zào huà jǐng
qíng chūn zhuāng   luò qiū tuō yǐng miǎn jiù jīng xíng   jiē mèng jìng
wèi shì   kuì rán shēn xǐng dāng cóng féng gōng   shān zhōng fèng cháo qǐng