題六么後

宋代 陳造
愛愛少日淫奔女,愛愛死作貞烈婦。 東隅一跌收桑榆,竟得作名傳樂府。 男子處死正自難,此女勵志雪柏寒。 至今挺挺在人自,詩翁作詩生東刊。 誰翻此詩入宮羽,檀唇緩歌細腰舞。 直掩霓裳羽衣曲,更問離魂饋漿女。 且玩此舞空金卮,莫奏此曲增悲悽。 蘭摧蕙枯昆玉碎,不如人家嫁狗隨狗雞隨雞。 百年佳麗終枯骴,汝名芬芳無已時。 捨生狥義渠安之,而我更用興悲為。 我悲所悲人不識,撫事懷人悼今昔。 翻雲覆雨行路難,君不見買臣之妻彥升客。
ài ai shǎo yín bēn   ài ai zuò zhēn liè  
dōng diē shōu sāng   jìng zuò míng chuán yuè  
nán chǔ zhèng nán   zhì xuě bǎi hán  
zhì jīn tǐng tǐng zài rén   shī wēng zuò shī shēng dōng kān  
shuí fān shī gōng   tán chún huǎn yāo  
zhí yǎn cháng   gèng wèn hún kuì jiāng 漿  
qiě wán kōng jīn zhī   zòu zēng bēi  
lán cuī huì kūn suì   rén jiā jià gǒu suí gǒu suí  
bǎi nián jiā zhōng   míng fēn fāng shí  
shě shēng xùn ān zhī   ér gèng yòng xīng bēi wèi  
bēi suǒ bēi rén shí   shì huái rén dào jīn  
fān yún xíng nán   jūn jiàn mǎi chén zhī yàn shēng