題林擇之欣木亭

宋代 朱熹
危亭俯清川,登覽自晨暮。佳哉陽春節,看此隔溪樹。 連林爭秀髮,生意各呈露。大化本無言,此心誰與晤。 真歡水菽外,一笑和樂孺。聊復共徜徉,殊形乃同趣。
wēi tíng qīng chuān   dēng lǎn chén jiā zāi yáng chūn jié kàn   shù    
lián lín zhēng xiù   shēng chéng huà běn yán   xīn shuí    
zhēn huān shuǐ shū wài   xiào liáo gòng cháng yáng shū   xíng nǎi tóng