題李溉之學士白雲半閒

宋代 虞集
山中多白雲,何由到城邑。招之恐不來,欲攬遽無跡。 棲檐候晨光,納牖作秋色。用沖不為盈,常住寧若客。 分張任蒼松,散落還白石。日照香爐峰,月射仙掌側。 有恩封一鄉,與子當共食。
shān zhōng duō bái yún   yóu dào chéng zhāo zhī kǒng lái   lǎn
yán hòu chén guāng   yǒu zuò qiū yòng chōng wéi yíng   cháng zhù níng ruò
fēn zhāng rèn cāng sōng   sàn luò hái bái shí zhào xiāng fēng   yuè shè xiān zhǎng
yǒu ēn fēng xiāng   zi dāng gòng shí