題李偁推官頤齋

宋代 晁補之
無舍靈龜觀朵頤,自求口實君自知。 誰為此者君名之,其說不煩求我詩。 君家嚴君業夔伊,虎視耽耽雄四夷。 四方是維天子毗,汶陽一室大澤陂。 我往受業拜門垂,聞公一語洗然奇。 我歸瞠若安可追,君才固是麒麟兒。 幼讀父書壯思施,不卑小官乃吾師。 況有內樂潛天倪,荒城無人誰過之。 面城築室茲逶迤,去年秋雨河股移。 百草不生苔擁基,蟻子緣礎螾糞泥。 夜眠不穩憂為池,今年閏早春氣遲。 牆根隙地稍可埤,初植防風種黃耆。 萊州石鼎青琉璃,地壚宿火風鳴枝。 對君長語清未疲,外輕內順生理宜。 問從何得聊我治,眉州夫子言可規。 麻田處士術安期,今之崇丘歷九疑。 見人不語下臂馳,遁逃乎陰食蛤梨。 君何傖囊不往隨,與訪汗漫還無時。 還無時,我何適,北山之南南山北。
shě líng guī guān duǒ   qiú kǒu shí jūn zhī
shuí wèi zhě jūn míng zhī   shuō fán qiú shī
jūn jiā yán jūn kuí   shì dān dān xióng
fāng shì wéi tiān   wèn yáng shì bēi
wǎng shòu bài mén chuí   wén gōng rán
guī chēng ruò ān zhuī   jūn cái shì lín ér
yòu shū zhuàng shī   bēi xiǎo guān nǎi shī
kuàng yǒu nèi qián tiān   huāng chéng rén shuí guò zhī
miàn chéng zhù shì wēi   nián qiū
bǎi cǎo shēng tái yōng   yuán chǔ yǐn fèn
mián wěn yōu wèi chí   jīn nián rùn zǎo chūn chí
qiáng gēn shāo   chū zhí fáng fēng zhǒng huáng
lái zhōu shí dǐng qīng liú li   宿 huǒ fēng míng zhī
duì jūn cháng qīng wèi   wài qīng nèi shùn shēng
wèn cóng de liáo zhì   méi zhōu yán guī
tián chǔ shì shù ān   jīn zhī chóng qiū jiǔ
jiàn rén xià chí   dùn táo yīn shí
jūn cāng náng wǎng suí   fǎng hàn màn hái shí
hái shí   shì   běi shān zhī nán nán shān běi