題勞勞亭

宋代 胡仲弓
流水無情去不還,白楊青草滿前山。 古今多少興亡事,人自勞勞亭自閒。
liú shuǐ qíng hái   bái yáng qīng cǎo mǎn 滿 qián shān  
jīn duō shǎo xīng wáng shì   rén láo láo tíng xián