題蘭 其五

明代 李昌祺
寂寞孤叢棘石邊,自榮自悴自清妍。空山零落知多少,垂老看圖一慨然。
cóng shí biān   róng cuì qīng yán kōng shān líng luò zhī duō shǎo chuí   lǎo kàn kǎi rán