題琅邪亭

宋代 孫覿
十里雲煙山繞郭,一川風雨樹參天。漸看綠筍穿林出,已見新荷弄水圓。 逐客詎堪分竹使,疲氓正合用蒲鞭。郡僚若得岑公孝,便欲燒香閉閤眠。
shí yún yān shān rào guō   chuān fēng shù cān tiān jiàn kàn sǔn chuān lín 穿 chū   jiàn xīn nòng shuǐ yuán    
zhú kān fēn zhú shǐ 使   méng zhèng yòng biān jùn liáo ruò cén gōng xiào biàn   便 shāo xiāng mián