題康干竹石

明代 楊士奇
康甥孟貞純且質,家住珠林小江側。兄也霜台峨廌冠,貞也躬田食其力。 好山好水當衡門,違遠城市無囂喧。身閒力學嗣爾祖,不見他家賢子孫。 有心如石不可轉,蒼筤有日干霄漢。邂逅為爾題畫圖,七十老翁言匪迂。
kāng shēng mèng zhēn chún qiě zhì   jiā zhù zhū lín xiǎo jiāng xiōng shuāng tái é zhì guān   zhēn gōng tián shí
hǎo shān hǎo shuǐ dāng héng mén   wéi yuǎn chéng shì xiāo xuān shēn xián xué ěr   jiàn jiā xián sūn
yǒu xīn shí zhuǎn   cāng láng yǒu gàn xiāo hàn xiè hòu wéi ěr huà   shí lǎo wēng yán fěi