題峻極下院列岫亭詩

宋代 李廌
早訝年年狂士來,每來亭上獨徘徊。 山應又喜添知己,去後山容似死灰。
zǎo nián nián kuáng shì lái   měi lái tíng shàng pái huái  
shān yīng yòu tiān zhī   hòu shān róng shì huī