題峻極下院列岫亭詩

宋代 李廌
山色滿亭亭倚空,與君俱在畫圖中。 解道龍騰青壁斷,令人卻憶漫浪翁。
shān mǎn 滿 tíng tíng kōng   jūn zài huà zhōng
jiě dào lóng téng qīng duàn   lìng rén què màn làng wēng