題菊二首 其二

明代 張寧
白石塵消苦竹生,一枝秋色淡無情。幽居莫作芳菲看,晚露寒霜老更清。
bái shí chén xiāo zhú shēng   zhī qiū dàn qíng yōu zuò fāng fēi kàn wǎn   hán shuāng lǎo gēng qīng