題金粟洞

宋代 胡仲弓
名山洞府三十六,若擬帽峰猶未足。 有人曾此坐丹爐,有人曾此安碁避。 一朝悟道歸去來,依舊紫雲鎖林屋。 武榮賈客來洛陽,手攜尺書叩岩谷。 覿面親逢呂洞賓,有眼不辨鄭文叔。 功成行滿欲度人,酬之遺以半升粟。 豈知粒粒皆金砂,一服可但能辟穀。 先嗔後喜來重尋,痴心才動隔山谷。 故老相傳金粟仙,凌霄有塔蒼標玉。 乾坤外物號無塵,凡夫到此懶著腳。 我來稽首問先生,若為乞得壺中藥。 刀圭分與醫國人,卻入深山抱幽獨。 先生道我亦不塵,且走千岩並萬壑。 它時相過岳陽樓,定把奇書與君讀。
míng shān dòng sān shí liù   ruò mào fēng yóu wèi  
yǒu rén céng zuò dān   yǒu rén céng ān  
zhāo dào guī lái   jiù yún suǒ lín  
róng lái luò yáng   shǒu xié chǐ shū kòu yán  
覿 miàn qīn féng dòng bīn   yǒu yǎn biàn zhèng wén shū  
gōng chéng háng mǎn 滿 rén   chóu zhī bàn shēng  
zhī jiē jīn shā   dàn néng  
xiān chēn hòu lái zhòng xún   chī xīn cái dòng shān  
lǎo xiāng chuán jīn xiān   líng xiāo yǒu cāng biāo  
qián kūn wài hào chén   fán dào lǎn zhù jiǎo  
lái shǒu wèn xiān sheng   ruò wéi zhōng yào  
dāo guī fēn guó rén   què shēn shān bào yōu  
xiān sheng dào chén   qiě zǒu qiān yán bìng wàn  
shí xiāng guò yuè yáng lóu   dìng shū jūn