題金牛洞

宋代 范成大
故鄉江吳多好山,筍輿篾舫相窮年。 春風吹入江南陌,疊障雙峰如舊識。 聞道金牛更孱顏,古來鐵鎖高難攀。 自從仙伯弭芝蓋,鳳舞鸞歌開洞天。 新詩剩說山中妙,我不曾游先夢到。 從渠弱水隔蓬萊,雲山何處無瑤草。
xiāng jiāng duō hǎo shān   sǔn 輿 miè fǎng xiāng qióng nián
chūn fēng chuī jiāng nán   dié zhàng shuāng fēng jiù shí
wén dào jīn niú gèng chán yán   lái tiě suǒ gāo nán pān
cóng xiān zhī gài   fèng luán kāi dòng tiān
xīn shī shèng shuō shān zhōng miào   céng yóu xiān mèng dào
cóng ruò shuǐ péng lái   yún shān chǔ yáo cǎo