題淨居院

宋代 李覯
寺門幽獨傍江城,江水清含地氣清。隔岸樓台人醉死,繞階松竹夏寒生。 路經橋遠塵難過,僧占閒多俗不爭。唯有行吟憔悴客,這回須去濯長纓。
mén yōu bàng jiāng chéng   jiāng shuǐ qīng hán qīng àn lóu tái rén zuì   rào jiē sōng zhú xià hán shēng
jīng qiáo yuǎn chén nán guò   sēng zhàn xián duō zhēng wéi yǒu xíng yín qiáo cuì   zhè huí zhuó cháng yīng