題郊遊聽僧彈琴圖

清代 戴亨
山淨滌秋霖,皋蘭被清露。時與山僧俱,鳴琴坐幽處。 聰耳澗聲流,息慮松風度。一曲聽欲終,精義妙超悟。 天際孤雲生,心與孤雲去。
shān jìng qiū lín   gāo lán bèi qīng shí shān sēng míng   qín zuò yōu chù    
cōng ěr jiàn shēng liú   sōng fēng tīng zhōng jīng   miào chāo    
tiān yún shēng   xīn yún