題餞送亭

宋代 劉攽
還有柳枝能送客,而無桂樹解留人。離腸苒苒隨征旆,愁絕江南日暮春。
hái yǒu liǔ zhī néng sòng   ér guì shù jiě liú rén cháng rǎn rǎn suí zhēng pèi chóu   jué jiāng nán chūn