題姜堯章白石洞

宋代 韓淲
詩眼玩塵世,漫作威鳳鳴。經行苕溪水,乃見白石清。 拂衣鑒鬚眉,喚起仙骨驚。胡為隨人間,嘆息百慮縈。 洞中應笑我,何不高舉輕。明時樂未正,尚欲追英莖。 它年淳氣合,肯有爵服情。痴人莫說夢,烈士徒殉名。 轉庵偶饒舌,已足壓旦評。古來曠達者,談笑得此生。 臨流賦招隱,一奏朱弦聲。
shī yǎn wán chén shì   màn zuò wēi fèng míng jīng xíng tiáo shuǐ nǎi   jiàn bái shí qīng    
jiàn méi   huàn xiān jīng wéi suí rén jiān tàn   bǎi yíng    
dòng zhōng yīng xiào   gāo qīng míng shí wèi zhèng shàng   zhuī yīng jīng    
nián chún   kěn yǒu jué qíng chī rén shuō mèng liè   shì xùn míng    
zhuǎn ān ǒu ráo shé   dàn píng lái kuàng zhě tán   xiào shēng    
lín liú zhāo yǐn   zòu zhū xián shēng