題胡琴窗方徑

宋代 儲泳
詩窮推不去,終有惡圓心。 樓倚風煙外,琴橫星斗沉。 行看花四面,坐對竹千尋。 卻笑陶彭法,歸來荒草深。
shī qióng tuī   zhōng yǒu è yuán xīn  
lóu fēng yān wài   qín héng xīng dǒu chén  
xíng kàn huā miàn   zuò duì zhú qiān xún  
què xiào táo péng   guī lái huāng cǎo shēn