題畫扇 其二

宋代 李之儀
落筆無因似退之,每逢佳致卻如痴。孤高全露秋來骨,無復山紅澗碧時。
luò yīn shì tuì 退 zhī   měi féng jiā zhì què chī gāo quán qiū lái   shān hóng jiàn shí