題黃才叔看山亭

宋代 楊萬里
春山華潤秋山瘦,兩山點黯晴山秀。 湖湘山色天下稀,零陵乃復白其眉。 作亭不為俗人好,個竹把茅吾事了。 朝來看山佳有餘,為渠更盡一編書。
chūn shān huá rùn qiū shān shòu   liǎng shān diǎn àn qíng shān xiù  
xiāng shān tiān xià   líng líng nǎi bái méi  
zuò tíng wéi rén hǎo   zhú máo shì le  
zhāo lái kàn shān jiā yǒu   wèi gèng jǐn biān shū