題花徑景白亭

唐代 太虛
雜蒔花木晉曇詵,逗得唐人詠盛開。 幽徑千年披一旦,春歸重轉大林來。
shí huā jìn tán shēn   dòu táng rén yǒng shèng kāi  
yōu jìng qiān nián dàn   chūn guī zhòng zhuǎn lín lái