題淮上亭子

宋代 呂本中
亭下長淮百尺深,亭前雙樹老侵尋。暮雲秋雁且南北,斷壟荒園無古今。 露草欲隨霜草盡,歸檣時度去檣陰。秋風未滿鱸魚興,更有江湖萬里心。
tíng xià cháng huái bǎi chǐ shēn   tíng qián shuāng shù lǎo qīn xún yún qiū yàn qiě nán běi duàn   lǒng huāng yuán jīn    
cǎo suí shuāng cǎo jǐn   guī qiáng shí qiáng yīn qiū fēng wèi mǎn 滿 xīng gèng   yǒu jiāng wàn xīn