題漢未央瓦硯歌

清代 繆寶娟
紫雲一片土花結,寒光隱隱凝霜雪。流落人閒三千年,不隨碑碣同磨滅。 古來宮闕盛炎劉,未央宮與阿房侔。阿房一炬成焦土,漢家片瓦猶千秋。 片瓦功能奪真宰,蛟龍泣罷啼痕在。質堅不為歲月磨,色古豈歷風霜改。 昌溪吳氏寶用之,滄桑變幻不可知。洪子嗜古有奇癖,得從古市光陸離。 盛以寶盒盤蛟螭,奇氣掩映珊瑚枝。岱翁銘字工刻鏤,酇侯古篆形模舊。 精金可鑠石可灰,此物永並鼎鍾壽。
yún piàn huā jié   hán guāng yǐn yǐn níng shuāng xuě liú luò rén xián sān qiān nián   suí bēi jié tóng miè
lái gōng què shèng yán liú   wèi yāng gōng ē páng móu ē páng chéng jiāo   hàn jiā piàn yóu qiān qiū
piàn gōng néng duó zhēn zǎi   jiāo lóng hén zài zhì jiān wéi suì yuè   fēng shuāng gǎi
chāng shì bǎo yòng zhī   cāng sāng biàn huàn zhī hóng zi shì yǒu   cóng shì guāng
shèng bǎo pán jiāo chī   yǎn yìng shān zhī dài wēng míng gōng lòu   zàn hòu zhuàn xíng jiù
jīng jīn shuò shí huī   yǒng bìng dǐng zhōng shòu