題杭州寶岩寺垂雲亭
小亭攙絕出雲間,萬象升沉不得間。
莫怪詩翁頭白早,時來向此寫湖山。
xiǎo
小
tíng
亭
chān
攙
jué
絕
chū
出
yún
雲
jiān
間
,
wàn
萬
xiàng
象
shēng
升
chén
沉
bù
不
dé
得
jiàn
間
。
mò
莫
guài
怪
shī
詩
wēng
翁
tóu
頭
bái
白
zǎo
早
,
shí
時
lái
來
xiàng
向
cǐ
此
xiě
寫
hú
湖
shān
山
。