題韓干畫馬

宋代 虞集
韓生觀馬十二閒,時寫一二傳人間。坡翁嘗來伯時宅,見此遺蹟開衰顏。 前行如雲塵不動,後者追風絕飛鞚。昔人能事已可能,始覺賞識非虛諷。 昔觀秘府韓絕少,得見龍眠已驚倒。使人讀詩如見畫,人中豈復生坡老。 五雲之中天上奇,代產名駒天子騎。神明尚令後古見,莫嘆韓生非畫師。
hán shēng guān shí èr xián   shí xiě èr chuán rén jiān wēng cháng lái shí zhái   jiàn kāi shuāi yán
qián xíng yún chén dòng   hòu zhě zhuī fēng jué fēi kòng rén néng shì néng   shǐ jué shǎng shí fēi fěng
guān hán jué shǎo   jiàn lóng mián jīng dǎo shǐ 使 rén shī jiàn huà   rén zhōng shēng lǎo
yún zhī zhōng tiān shàng   dài chǎn míng tiān shén míng shàng lìng hòu jiàn   tàn hán shēng fēi huà shī