題海山秋曉便面

元代 貝瓊
巫子門前吹颶風,一杯瀛海白浮空。周回已吞赤縣小,浩蕩直與天河通。 方壺員嶠不可見,弱水更在三韓東。無人鞭石為梁跨萬里,下拾明月龍王宮。 金雞三叫呼客夢,日車夜袞波濤紅。樓居之人起相顧,白玉窗戶光曈曈。 我願羲和停六龍,豈不能長懸照下土,朝東暮西使人成老翁。 至今累累野葬悲英雄,六龍為我駐光彩,千古萬古游無窮。
zi mén qián chuī fēng   bēi yíng hǎi bái kōng zhōu huí tūn chì xiàn xiǎo   hào dàng zhí tiān tōng
fāng yuán qiáo jiàn   ruò shuǐ gèng zài sān hán dōng rén biān shí wèi liáng kuà wàn   xià shí míng yuè lóng wáng gōng
jīn sān jiào mèng   chē gǔn tāo hóng lóu zhī rén xiāng   bái chuāng hu guāng tóng tóng
yuàn tíng liù lóng   néng zhǎng xuán zhào xià   cháo dōng 西 shǐ 使 rén chéng lǎo wēng
zhì jīn lěi lěi zàng bēi yīng xióng   liù lóng wèi zhù guāng cǎi   qiān wàn yóu qióng