題海陵寓舍四首之三

宋代 賀鑄
倒障開窗面曲池,塵襟初喜豁然披。 清風殊不去人遠,明月端能與我期。 鼓吹青蛙聊自喜,歌謳白鳥漸相欺。 紛紛利害朝昏出,閉目忘言是住持。
dào zhàng kāi chuāng miàn chí   chén jīn chū huò rán
qīng fēng shū rén yuǎn   míng yuè duān néng
chuī qīng liáo   ōu bái niǎo jiàn xiāng
fēn fēn hài cháo hūn chū   wàng yán shì zhù chí