題古寺
古寺知何代,荒涼倚翠微。凝塵生佛面,落葉擁禪扉。
殿迥香鐙寂,廊空烏鵲飛。塔鈴風外語,應似怨斜暉。
gǔ
古
sì
寺
zhī
知
hé
何
dài
代
,
huāng
荒
liáng
涼
yǐ
倚
cuì
翠
wēi
微
níng
。
chén
凝
shēng
塵
fó
生
miàn
佛
luò
面
,
yè
落
yōng
葉
chán
擁
fēi
禪
扉
。
diàn
殿
jiǒng
迥
xiāng
香
dèng
鐙
jì
寂
,
láng
廊
kōng
空
wū
烏
què
鵲
fēi
飛
tǎ
。
líng
塔
fēng
鈴
wài
風
yǔ
外
yīng
語
,
shì
應
yuàn
似
xié
怨
huī
斜
暉
。