題古寺
古寺蕭條偶宿期,更深霜壓竹枝低。長天月影高窗過,
疏樹寒鴉半夜啼。池水竭來龍已去,老松枯處鶴猶棲。
傷心可惜從前事,寥落朱廊墮粉泥。
gǔ
古
sì
寺
xiāo
蕭
tiáo
條
ǒu
偶
sù
宿
qī
期
,
gēng
更
shēn
深
shuāng
霜
yā
壓
zhú
竹
zhī
枝
dī
低
。
。
cháng
長
tiān
天
yuè
月
yǐng
影
gāo
高
chuāng
窗
guò
過
,
shū
疏
shù
樹
hán
寒
yā
鴉
bàn
半
yè
夜
tí
啼
。
。
chí
池
shuǐ
水
jié
竭
lái
來
lóng
龍
yǐ
已
qù
去
,
lǎo
老
sōng
松
kū
枯
chù
處
hè
鶴
yóu
猶
qī
棲
。
。
shāng
傷
xīn
心
kě
可
xī
惜
cóng
從
qián
前
shì
事
,
liáo
寥
luò
落
zhū
朱
láng
廊
duò
墮
fěn
粉
ní
泥
。
。