題過所畫枯木竹石三首

宋代 蘇軾
老可能為竹寫真,小坡今與石傳神。 山僧自覺菩提長,心境都將付臥輪。 散木支離得自全,交柯蚴蟉欲相纏。 不須更說能鳴雁,要以空中得盡年。 倦看澀勒暗蠻村,亂棘孤藤束瘴根。 惟有長身六君子,依依猶得似淇園。
lǎo néng wéi zhú xiě zhēn   xiǎo jīn shí chuán shén  
shān sēng jué zhǎng   xīn jìng dōu jiāng lún  
sàn zhī quán   jiāo yòu liào xiāng chán  
gèng shuō néng míng yàn   yào kōng zhōng de jìn nián  
juàn kàn àn mán cūn   luàn téng shù zhàng gēn  
wéi yǒu cháng shēn liù jūn   yóu de yuán