題廣喜法師堂

宋代 蘇舜欽
我為名驅苦俗塵,師知法喜自怡神。未知歡戚兩忘者,始是人間出世人。
wèi míng chén   shī zhī shén wèi zhī huān liǎng wàng zhě   shǐ shì rén jiān chū shì rén