題廣 其二

宋代 劉一止
山中松韭厭寒俎,江甲防風手自鋤。一榻北窗聽雨睡,全勝白飯與青芻。
shān zhōng sōng jiǔ yàn hán   jiāng jiǎ fáng fēng shǒu chú běi chuāng tīng shuì   quán shèng bái fàn qīng chú