題龔士掾廳壁畫遠山

宋代 張擴
古來終南山,引手得佳處。未負移文慚,已遭捷徑語。 公真樂山者,爽氣落眉宇。平生手中板,不暇著頰拄。 叩門無俗客,何礙入官府。人生一縷氣,所愧吞不吐。 畫山猶畫餅,餘習近兒女。勿學好事人,吾言當有取。
lái zhōng nán shān   yǐn shǒu jiā chǔ wèi wén cán   zāo jié jìng    
gōng zhēn shān zhě   shuǎng luò méi píng shēng shǒu zhōng bǎn   xiá zhù jiá zhǔ    
kòu mén   ài guān rén shēng suǒ   kuì tūn    
huà shān yóu huà bǐng   jìn ér xué hǎo shì rén   yán dāng yǒu