題高漫士逸墨山水

明代 王恭
古人逸筆多大意,壽岩寶晉方壺是。今之畫史誰最奇,玉堂待詔予知己。 此君別自有天機,恰似張顛草聖時。醉來也解頭濡墨,醒後翻言畫者誰。 滿堂積翠橫仙嶠,主人坐聽蘇門嘯。萬籟天聲發指頭,百道風泉出心竅。 欲借岩扉隱鶡冠,綠蘿青壁共誰攀。江雲渭樹悠悠別,聊寄相思水墨間。
rén duō   shòu yán bǎo jìn fāng shì jīn zhī huà shǐ shuí zuì   táng dài zhào zhī
jūn bié yǒu tiān   qià zhāng diān cǎo shèng shí zuì lái jiě tóu   xǐng hòu fān yán huà zhě shuí
mǎn 滿 táng cuì héng xiān qiáo   zhǔ rén zuò tīng mén xiào wàn lài tiān shēng zhǐ tóu   bǎi dào fēng quán chū xīn qiào
jiè yán fēi yǐn guān   luó qīng gòng shuí pān jiāng yún wèi shù yōu yōu bié   liáo xiāng shuǐ jiān