題高君正適軒

宋代 黃庭堅
至靜在平氣,至神惟順心。 道非貴與賤,達者古猶今。 功名屬廊廟,閒暇歸山林。 畜魚觀群嬉,籠鳥聽好音。 不如一邱壑,隨願得飛沉。 開門納日月,呼客解纓簪。 詩書撫塵跡,歌舞送光陰。 妖嫻傾國笑,絲竹感人深。 豁然開胸次,風至獨披襟。 樊籠鎖形質,物外有幽尋。
zhì jìng zài píng   zhì shén wéi shùn xīn
dào fēi guì jiàn   zhě yóu jīn
gōng míng shǔ láng miào   xián xiá guī shān lín
chù guān qún   lóng niǎo tīng hào yīn
qiū   suí yuàn fēi chén
kāi mén yuè   jiě yīng zān
shī shū chén   sòng guāng yīn
yāo xián qīng guó xiào   zhú gǎn rén shēn
huò rán kāi xiōng   fēng zhì jīn
fán lóng suǒ xíng zhì   wài yǒu yōu xún