題福源寺羅漢松

清代 歸莊
福源建自梁大同,創寺之年植此松。歷千餘載寺再廢,此樹不改青蔥蘢。 大二十圍高難度,攫拿天際如虬龍。石根鐵乾苔斑駁,狂風搖動聲錚鏦。 夜然長明鐙,晨撞萬石鐘。聲光震耀生靈怪,柯葉常有白雲封。 水車之役大木盡,斧斤欲加鬼不容。天王柏,上方松,昔年來游有題詠,何況此樹六朝之遺蹤。 松之名者,今有報國古岱宗。彼以神京名岳顯,此獨晦匿於震澤之濱縹緲峰。 大材僻處自矜貴,賞玩不辱於凡庸。大抵植物有如此,人生何必皆遭逢。 嗟哉人生何必皆遭逢。
yuán jiàn liáng tóng   chuàng zhī nián zhí sōng qiān zài zài fèi   shù gǎi qīng cōng lóng    
èr shí wéi gāo nán   jué tiān qiú lóng shí gēn tiě gàn tái bān kuáng   fēng yáo dòng shēng zhēng cōng    
rán zhǎng míng dèng   chén zhuàng wàn dàn zhōng shēng guāng zhèn yào shēng 耀 líng guài   cháng yǒu bái yún fēng    
shuǐ chē zhī jǐn   jīn jiā guǐ róng tiān wáng bǎi shàng   fāng sōng   nián lái yóu yǒu yǒng   kuàng shù liù cháo zhī zōng    
sōng zhī míng zhě   jīn yǒu bào guó dài zōng shén jīng míng yuè xiǎn   huì zhèn zhī bīn piāo miǎo fēng    
cái chù jīn guì   shǎng wán fán yōng zhí yǒu rén   shēng jiē zāo féng    
jiē zāi rén shēng jiē zāo féng