題分宜縣呈石子和知縣

宋代 戴復古
古鎮更為縣,封疆半是山。 賦繁官吏窘,土瘠稻粱慳。 流水心何急,高山意自閒。 春風細吹拂,桃李滿民間。
zhèn gèng wéi xiàn   fēng jiāng bàn shì shān
fán guān jiǒng   dào liáng qiān
liú shuǐ xīn   gāo shān xián
chūn fēng chuī   táo mǎn 滿 mín jiān