題范仲倫紀善攀桂軒

明代 楊士奇
團團青桂樹,高高凌紫虛。根本積深厚,柯條郁紛敷。 風雲盪杳靄,雨露涵浸濡。當春競妍華,不與桃李俱。 秋氣悴萬卉,孤芳乃芬如。金彩耀朝暉,天香含滿裾。 軒居延爽霽,靜對古人書。觀道可適懷,何必傾一壺。 居止得嘉蔭,悠然塵慮袪。緬惟種植勤,今來百歲餘。 先人義方訓,遺我以良圖。幽貞媲令德,安敢廢斯須。 光華際昌辰,歘起應時需。攀援聊淹留,非為樂其初。 念茲保明誡,歲晏以終譽。
tuán tuán qīng guì shù   gāo gāo líng gēn běn shēn hòu   tiáo fēn    
fēng yún dàng yǎo ǎi   hán jìn dāng chūn jìng yán huá   táo    
qiū cuì wàn huì   fāng nǎi fēn jīn cǎi yào zhāo 耀 huī tiān   xiāng hán mǎn 滿    
xuān yán shuǎng   jìng duì rén shū guān dào shì huái   qīng    
zhǐ jiā yìn   yōu rán chén miǎn wéi zhòng zhí qín jīn   lái bǎi suì    
xiān rén fāng xùn   liáng yōu zhēn lìng ān   gǎn fèi    
guāng huá chāng chén   chuā yìng shí pān yuán liáo yān liú fēi   wéi chū    
niàn bǎo míng jiè   suì yàn zhōng