題范寬秋山小景

宋代 樓鑰
山高最難圖,意足不待大。 尺楮眇千里,長江浸橫翠。 畫家雜雲煙,戃怳徒意會。 苟或森三尺,便若俗子對。 此畫格律嚴,興寄獨超邁。 洗眼映窗明,妙處乃不昧。 流泉見原委,著屋分向背。 推車度危橋,指路向關隘。 輕舟最渺茫,浦嶼如有待。 山稜瘦露骨,汀洲橫若帶。 木葉黃欲脫,秋容儼然在。 霜余無片雲,歷歷數沙界。 搜尋目力疲,欲賦無可柰。 近山才四寸,萬象紛納芥。 欲識無窮意,聳翠更天外。
shān gāo zuì nán   dài  
chǐ chǔ miǎo qiān   cháng jiāng jìn héng cuì  
huà jiā yún yān   tǎng huǎng huì  
gǒu huò sēn sān chǐ   biàn 便 ruò duì  
huà yán   xīng chāo mài  
yǎn yìng chuāng míng   miào chù nǎi mèi  
liú quán jiàn yuán wěi   zhù fēn xiàng bèi  
tuī chē wēi qiáo   zhǐ xiàng guān ài  
qīng zhōu zuì miǎo máng   yǒu dài  
shān léng shòu   tīng zhōu héng ruò dài  
huáng tuō   qiū róng yǎn rán zài  
shuāng piàn yún   shǔ shā jiè  
sōu xún   nài  
jìn shān cái cùn   wàn xiàng fēn jiè  
shí qióng   sǒng cuì gèng tiān wài