題二喬觀書圖

元代 楊維楨
喬家二女雙芙蓉,一代國色江之東。亂離唯恐埋百草,豈料一日俱乘龍。 江東子弟孫郎策,同住周郎道南宅。弟兄不減骨肉親,喜作喬家兩嬌客。 明年符死鏡中妖,銅雀春深愁大喬。自是阿瑜能了事,黃星一道隨煙銷。 小喬初嫁有如此,天下三分從此始。風流顧曲本多才,風雨雞鳴戒君子。 喬家教女善詩書,豈比小姑持刃為。帳中草檄名漢賊,已知事屬方頤兒。 君不見阿瞞老贖蔡文姬,博學才辯何所施,天下羞誦《胡笳》詞。
qiáo jiā èr shuāng róng   dài guó jiāng zhī dōng luàn wéi kǒng mái bǎi cǎo   liào chéng lóng    
jiāng dōng sūn láng   tóng zhù zhōu láng dào nán zhái xiōng jiǎn ròu qīn   zuò qiáo jiā liǎng jiāo    
míng nián jìng zhōng yāo   tóng què chūn shēn chóu qiáo shì ā néng liǎo shì huáng   xīng dào suí yān xiāo    
xiǎo qiáo chū jià yǒu   tiān xià sān fēn cóng shǐ fēng liú běn duō cái fēng   míng jiè jūn zi    
qiáo jiā jiào shàn shī shū   xiǎo chí rèn wèi zhàng zhōng cǎo míng hàn zéi   zhī shì shǔ fāng ér    
jūn jiàn ā mán lǎo shú cài wén   xué cái biàn suǒ shī   tiān xià xiū sòng jiā